“ Học sinh yêu hay ghét môn văn vì giáo viên của chúng ”

Hồi cấp 1, cấp 2, bài vở của tôi thỉnh thoảng “may mắn” được cô đọc cho các bạn trong lớp nghe. Tôi may mắn nói rằng những bài báo này không phải do bản năng của tôi viết ra, cũng không phải do trí óc của tôi.

Lúc đó, tôi tả loài hoa mà tôi yêu thích, tả con chó trong nhà và con bò trên cánh đồng, tôi lấy sách văn học ra, rồi tôi sưu tầm những câu yêu thích của mình vào một tờ giấy. Cô giáo của em đã biết những câu này không phải là câu của em nên trong các nhận xét cô thường nói “góp nhặt nhiều ý kiến ​​hay”.

Đây là về làm bài tập về nhà, không phải học trên lớp. Còn gì tuyệt hơn. Lớp học văn của chúng tôi thường bắt đầu với việc đọc văn bản, sau đó giáo viên sẽ phân tích nó, viết lên bảng đen hoặc đọc và chúng tôi ghi chép. Vào ngày thứ hai, chúng tôi sẽ nhớ những gì cô đã đưa cho họ, và chúng tôi sẽ đứng trước lớp và nộp bài.

>> “Thuý Kiều phải yếu, Trạng Quỳnh luôn khôn.”

Phân tích của nàng (thường là thơ, văn xuôi, truyện ngắn hay các thể loại văn học khác) là thử thách lớn nhất đối với chúng ta Chính cô ấy sẽ đặt câu hỏi và nêu tên những học sinh sẽ trả lời chúng. Để giải quyết vấn đề này, chúng tôi sẽ mượn một số giáo trình cô đã dạy trước để tìm câu trả lời cho mình. Vì vậy, cho dù có chuyện gì xảy ra, chúng tôi cũng có thể dễ dàng vượt qua kỳ thi của thầy … Cho đến năm lớp 10, tôi vẫn luôn theo thói quen cũ của mình là làm các tác phẩm văn học: Dao (Dao) đào kho báu của người khác và nhặt được lớn. Tiền trở lại trang web viết lách của bạn. Khi phát bài tập ngữ văn, cô giáo tôi nhắc đi nhắc lại: “Đừng chép sách văn mẫu là đọc ngay. Dù còn ngây ngô nhưng còn dạy thì hãy ghi lại câu văn của cô. Tôi sẽ còn xem Nó. Lần sau ai chép sách văn mẫu sẽ chỉ cho hai điểm do tác giả “

Ngoài lời cảnh báo này, thầy cũng đề nghị chúng ta nên ghi nhật ký để luyện viết và nâng cao vốn từ vựng. Phải đến khi học với thầy, những câu văn của tôi mới thực sự truyền cảm hứng cho tôi, mặc dù chúng còn vụng về và còn nhiều kẽ hở. Từ đó, tôi dần từ bỏ thói quen dựa dẫm vào các mẫu nhỏ.

Lên lớp với thầy cũng rất thoải mái. Bài giảng trên bảng đen của thầy luôn được ghi theo đúng cấu trúc quy định trong sách “Chuẩn kiến ​​thức Ngữ văn”, nhưng trong giờ học, thầy rất ít khi kiểm tra cấu trúc, dàn ý, thể loại … Chúng tôi chỉ cần ngâm thơ, hoặc nói là được. Câu chuyện, có thể nói tình cảm và suy nghĩ của chúng tôi là đủ.

>> Văn học cổ đã khiến nhiều người bối rối vì hàng trăm trang

nếu là học sinh năng khiếu, nếu là học sinh năng khiếu, nếu học sinh không nhớ bài hát thì người đó. Lần sau vay tiền, hoặc hát một bài cho cả lớp nghe tại chỗ để trả nợ tại chỗ. Có lẽ, trong các tiêu chuẩn đánh giá giảng dạy, danh sách giáo viên xuất sắc không có thầy, nhưng trong thâm tâm chúng tôi, thầy là người thầy mà học sinh chúng tôi mong muốn. Anh ấy cho điểm của mình một cách rất hào phóng, và hơn một nửa lớp luôn đạt điểm 7 và 8 (điểm cao nhất của anh ấy).

Đây là lý do tại sao tôi bắt đầu nghĩ: Văn không khó. Cũng trong thời gian đó, tôi tập viết những bài ngắn cho đài phát thanh và báo tỉnh. May mà bài hát của mình hình như cũng được phát sóng và phát sóng, từ đó mình thích Vân hơn và muốn học nhiều hơn.

Theo kinh nghiệm của tôi, tôi nghĩ giáo viên đóng vai trò rất lớn trong việc khiến học sinh thích hay không thích. văn chương. Văn học trước hết phải được học qua tình cảm, cảm xúc. Nếu dùng văn chương để truyền những ý tưởng vào đầu các em, học sinh sẽ nảy sinh tâm lý chán ghét và quản lý môn văn, thay vì học và thưởng thức nó. Chia sẻ nó ở đây.

Trần Thị Thu Ba

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

trang web chính thức của bet365_cá cược thể thao bet365_Cách mở bet365 tại Trung Quốc
TO TOP