Tôi tách đứa trẻ ra khỏi màn hình kỹ thuật

Cách đây vài năm, tôi đến thăm nhà một người bạn, gặp cô ấy và nấu bữa trưa cho các con cô ấy. Cô vui vẻ chào đón và giao việc cho bà ngoại (mẹ cô).

Chị em không kịp nói, bà nội cầu cứu. Cô giải quyết vấn đề với cô con gái mầm non lười biếng: “Nấm ơi, bật iPad lên cho con ăn cơm.” Con: “Mẹ già mai mốt, hay quên như bà nội, con có chê mẹ không?”. Cô gái nhanh nhảu đáp: “Không, nhưng con tôi sẽ chê tôi.” Mọi người lắc đầu cười. Tôi hỏi cô ấy sẽ xem và ăn gì trên iPad. Cô ấy trả lời: Peppa Pig. Tôi nghe nói rằng tôi không quan tâm đến Peppa Pig.

Được một thời gian, tôi và vợ tôi may mắn được đi nghỉ. Tôi nằm xuống và thư giãn, xem TV và thấy Peppa Pig. Xem một hồi, tôi sửng sốt, tự hỏi tại sao con lợn này thiếu đầu tư bài bản mà khi nói chuyện lại nổi tiếng? Anh ấy nghĩ có lẽ mọi người đang chấp nhận nó một cách thụ động. -Tôi đã báo cáo vấn đề này với đồng nghiệp của tôi. Cô tỉnh táo hỏi: “Con lợn này ở tình trạng tốt hơn. Cháu trai nhỏ của tôi thậm chí còn làm sai phim.” Tôi dặn lòng phải ghi nhớ những điều này.

>> “Nhiều phụ huynh Việt lạm dụng video YouTube để lừa con ăn cơm”

Sau khi sinh con, tôi bước vào thế giới trẻ thơ sâu sắc hơn. Tôi thấy rằng khi nuôi dạy con cái, hầu hết các bậc cha mẹ đều sử dụng màn hình công nghệ như một “cứu cánh” trong mọi tình huống: đi ăn, đi siêu thị, đi tiệc, đi ăn, thậm chí là đi biển. đường. Đáp lại, bọn trẻ nhanh chóng “nghiện”. Tôi và vợ đã đồng ý tách các con của họ khỏi thế giới kỹ thuật số ngay từ đầu. Khi ăn, chúng ta trải thảm trên sàn, ngồi cùng, cho trẻ ăn, dạy chúng sử dụng đồ dùng và cùng đọc sách, thay vì để chúng ngồi trên ghế. Chúc bạn vui vẻ … Từ trước đến nay, ba bữa là vui rồi, đừng ép nhau và làm khổ nhau.

Không còn xa lạ với các bậc cha mẹ cho con cái của họ một cách để “mua” sự bình yên. Hôm trước, tôi vào cùng thang máy với một chị đi xe đẩy trẻ em. Trong xe, có một cậu bé khoảng năm tuổi. Hai mẹ con đeo khẩu trang, im lặng nhưng tiếng “rầm, thập phần” vẫn tiếp tục vang lên. Nhìn kìa, tôi không thấy ai đang sử dụng điện thoại hay thiết bị. Sự tò mò nổi dậy, tôi quay lại tìm hiểu sự việc. Hóa ra có một cô bé ngồi ở tầng dưới trong xe đẩy, chơi “trò chơi”. Mắt tôi bắt gặp chị tôi, cả hai không nhịn được cười. Các thiết bị thông minh để mua trẻ em. Mỗi khi định cho con đi chơi, chúng tôi đều nói đùa để tránh xa những “kẻ bạo hành”. Thực tế, khi đi dạo ngoài trời, nếu người lớn thực hiện đúng bổn phận của mình thì tình trạng của trẻ không đến nỗi. Tôi hiểu rằng công việc của một đứa trẻ là nhìn xung quanh, quan sát, khám phá và khám phá. Người lớn có trách nhiệm nhắc nhở và giải thích mọi thứ xung quanh cho trẻ. Thật không may, điện thoại di động hoặc iPad không thể làm điều này cho chúng tôi.

Có lần bạn đi chơi về, cứ chăm chăm vào cái TV cũ kỹ trong góc, màn hình lồi ra như đinh đóng cột. Bạn hỏi: “Vợ chồng anh ham rẻ quá, tiền biết đâu mà mua. Mua tivi mới, mấy đứa nhỏ xem được”. Tôi không dự trữ gì cả. Là cha mẹ, chúng ta không nên để con cái mình “đói” về mặt tinh thần. Nhiều clip dành cho thiếu nhi, chương trình hay và bổ ích đã được chúng tôi tải về máy. Ở nhà cũng có những bộ phim hay. Nhưng bạn chỉ có thể xem nó sau giờ ăn tối, một tiếng là đủ. Chuyện đó không liên quan gì tới tôi. Công nghệ không đòi hỏi nhiều thời gian để tìm hiểu. Cô bé mẫu giáo không phải là bạn của tôi có thể bật máy tính bảng lên một cách điên cuồng, hãy lên YouTube để giúp cô ấy. Đối với thế giới máy tính nghiêm túc, tôi phải đợi cho đến khi con tôi lớn hơn, và tất nhiên không chỉ để lên mạng. Vui lòng tiếp tục

>> Bài viết này không nhất thiết phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

trang web chính thức của bet365_cá cược thể thao bet365_Cách mở bet365 tại Trung Quốc
TO TOP