Đường mù trên vỉa hè đụng hộp điện?

Tôi viết những điều này vì sự chán nản, và sự thất vọng khi đi chợ mà tôi thấy mỗi sáng làm mất đi cảm giác của một ngày mới. Vấn đề là ở khu vực tôi sinh sống, người ta chỉ lật lại lớp gạch lát cũ và thay mới hoàn toàn, rất đồng bộ và đẹp mắt. Điều tôi hài lòng nhất là những viên gạch màu vàng dành cho người khiếm thị.

Cách đây vài năm, khi đi du lịch Nhật Bản, con đường gạch mù đã cất cánh và để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi. Nó được người Nhật trải nhựa ở từng góc nhỏ trên đường. Bây giờ tôi đang ở Việt Nam, tôi cũng thấy điều tương tự ở một con phố nhỏ ở thành phố mình đang sống và sinh sống, khi tư duy của người Việt Nam văn minh hơn không thua gì các nước phát triển, tôi thực sự xúc động và tự hào. thế giới.

Nhưng chưa kịp vui thì đã thất vọng ngay. Khi tôi nhìn thấy mọi người đặt gạch vàng trên vỉa hè, tôi nhận ra rằng họ “nhận được nó”. Nếu đặt mình vào vai người mở tỷ số, tôi sẽ nhận thấy điều này. Nếu tiếp tục chạy xe theo vạch vàng này, tôi sẽ tông vào bốt điện ngay lối vào siêu thị … Cứ đến đó, tôi thấy người ta dựng xe, đặt bàn ghế bán trà đá, cà phê, xe, bánh mì … Mở phía trên hàng gạch này. Dường như không ai biết (và quan tâm) rằng đây là một phương tiện dành cho người khiếm thị. Có thể họ nghĩ rằng người ta có thể tạo ra những đường vàng đẹp?

Tuy nhiên, mỗi sáng, tôi vẫn gặp một cô gái trạc 70 tuổi, chân và cột sống bị tật, chống nạng, đi lại vẫn khó khăn. Có vẻ như bạn luôn muốn giúp đỡ, vì tôi thường xuyên thấy bạn xách túi đi mua đồ ăn sáng. Và tôi khó có thể chịu đựng được khi thấy anh ta vật lộn trong sự hỗn loạn của xe máy, tài xế kỹ thuật, bàn ghế, thanh niên rung đùi ăn sáng, uống cà phê, hút thuốc và cắt nhiều thứ khác nhau. Điều. Trên đời này … không ai quan tâm hay nhường nhịn bạn.

Nhiều khi xách đồ nặng đi chợ, hè không còn đường vỉa hè muốn phát điên. Nhưng xét về người phụ nữ lớn tuổi hơn tôi mạnh mẽ hơn tôi, tôi cố gắng chịu đựng. Tôi tin rằng nếu có một bài báo nói về hoàn cảnh của những người khuyết tật, tôi dám cá rằng một triệu người sẽ nhảy vào bình luận, cảm thông, động chạm, an ủi, động viên … Tôi không dám nói những lời này là sáo rỗng, nhưng tôi hy vọng, Nếu chúng ta cảm thông cho hoàn cảnh của người khuyết tật, thì hãy nhìn xung quanh cuộc sống của chúng ta và đóng góp vào công việc thực tế thay vì ở nhà và đánh máy. Đôi khi, làm việc đúng mà không làm tốt thì đã rất có lợi cho cuộc sống.

Bùi Hiền

>> Bài viết này không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net. Xuất bản tại đây.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

trang web chính thức của bet365_cá cược thể thao bet365_Cách mở bet365 tại Trung Quốc
TO TOP