Ngoại binh V-League nâng tầm cho các hậu vệ Việt Nam

Gần đây, mỗi khi đội tuyển quốc gia hội quân, HLV Park Hengxi lại phàn nàn về việc CLB lạm dụng tiền đạo ngoại nên không có nhiều đất diễn cho các tiền đạo tuyển quốc gia. Tuy nhiên, dưới góc nhìn của tôi, vấn đề này cũng có nhiều mặt tích cực.

Thập niên 90 là thời kỳ đầu tiên bóng đá Việt Nam trở lại thế giới. Ngoài Thái Lan, lịch sử bóng đá Đông Nam Á còn nghiệp dư. Giải vô địch quốc gia năm đó diễn ra thiếu chuyên nghiệp và không có chính sách nào cho phép sử dụng cầu thủ nước ngoài. Khi đó, những tay vợt từng đoạt HCV như Huỳnh Đức, Hồng Sơn, Đỗ Khải, Minh Hiếu cũng làm khuynh đảo Việt Nam và khu vực. Nhưng khi ra đấu trường nội địa, họ không khác gì những kẻ học việc.

Tại vòng loại World Cup 1998, ĐT Việt Nam cùng nhóm giành HCV toàn thua 6 trận, có trận thua khủng khiếp, ghi được 2 bàn nhưng để thua tới 21 bàn. Khi đó, đối thủ ngoài Trung Quốc vẫn là một thế lực thực sự ở châu Á, nhưng Turkmenistan và Tajikistan chỉ là hai sân bóng bình thường trên đất liền.

Một lần đi xem điện thoại của Việt Nam. Đội tuyển của chúng ta thi đấu với Turkmenistan trên sân Thống Nhất và hoàn toàn thua kém về phong độ, thực lực và khả năng tranh chấp với đối thủ. Những hậu vệ lừng danh một thời như Đỗ Khải, Công Minh rất dễ bị hàng công áp đảo, trong khi những cầu thủ tấn công như Huỳnh Đức luôn “choáng ngợp” khi vây hãm hàng hậu vệ đối phương. – Gạt câu chuyện này sang một bên, không phải tôi muốn coi thường những cầu thủ vàng ngày xưa hay khen ngợi những cầu thủ xuất sắc nhất hiện nay, mà là tầm quan trọng của việc lôi kéo những ngoại binh trong trận đấu. Quán quân quốc gia. Nói về điều này, tôi muốn nêu một ví dụ điển hình về Sư đoàn Quân đội Quốc gia đầu tiên. Thời kỳ các ngoại binh còn được tham dự cuộc thi này (2000-2012) cũng là thời kỳ thịnh vượng nhất trong lịch sử. Đây là một trận đấu rất cạnh tranh, và sức hấp dẫn của nó không kém gì V League. Trong giai đoạn này, những đội bóng thường xuyên trồi sụt như Cùng Tháp, Thể Công, ACB … đều có tiềm lực và tham vọng rất lớn, sẽ trở lại V League bất cứ khi nào xuống hạng.

Tính cạnh tranh cao và tham vọng của nhiều CLB đã khiến nhiều cầu thủ nội sẵn sàng chấp nhận xuống hạng. Chất lượng của các cầu thủ Premier League ngày đó cũng khá tốt. Ở mỗi bữa tiệc, ĐT Việt Nam luôn có ít nhất hai hoặc ba cầu thủ hạng nhất ăn bàn. Tuy nhiên, do cầu thủ ngoại bị treo giò vì muốn “tạo điều kiện cho cầu thủ nội” nên tính cạnh tranh và chất lượng của giải đấu này ngày càng giảm sút. Còn tiềm năng, phần còn lại chủ yếu là “chơi cho vui” để duy trì thứ hạng. Mỗi khi xuống hạng, các CLB ở V-League gần như bị nhà tài trợ bỏ rơi, các cầu thủ chủ yếu rời đội tìm nhà mới vì không muốn “hạ màn” dẫn đến chuyện tình cảm. Vào trạng thái “hạ cấp nhưng không biết nhận thưởng”.

Xét về chất lượng của các cầu thủ câu lạc bộ, trong 5 đến 6 năm, chỉ có hậu vệ Pei Tiandong là cầu thủ hạng nhất. Thậm chí, cuộc tranh cãi “năm ăn một” do chất lượng kém của “hệ thống năm phụ” đã dẫn đến việc hai CLB trước đây thuộc đội trẻ của bầu Hiển là Sheeen, Sài Gòn và Hetian. Cầu thủ dù mới ngoài 20 tuổi cũng không nên gặp quá nhiều trở ngại để vào thẳng V League.

>> ‘Tuyển Việt Nam thiếu tấn công vì V-League dùng ngoại binh’

Turkmenistan vẫn là một quốc gia khép kín, đâu đâu cũng có ngoại binh. Tuy nhiên, sau hơn chục năm, họ vẫn không có nhiều tiến bộ. Nếu ngày trước, ĐT Turkmenistan luôn áp đảo Việt Nam trong thế trận thì hôm nay không thể áp đặt chúng ta như trước. Thực tế đã chứng minh rằng ở AFC Cup năm ngoái giữa CLB bóng đá Hà Nội và Artin Athol, Artin Athol đã hoàn toàn bị lép vế ở trận lượt đi, để rồi đội bóng thủ đô trên sân Hàng Đẫy làm mưa làm gió. Họ cũng không thể áp đặt lối chơi lên Hà Nội ở hiệp hai. Điều đáng chú ý là câu lạc bộ Altyn Asyr có 7 hoặc 8 cầu thủ đá chính ở Turkmenistan và hiện đang là đội lọt vào chung kết của cuộc thi.

Trước đây, với sự ra đời của bóng đá Việt Nam, khi chúng ta có những pha tranh chấp với cầu thủ nước ngoài, các hậu vệ của chúng ta thường bị bỏ qua hoàn toàn, không chỉ ở ngoài châu Á, mà cả các đội trong khu vực. Tuy nhiên, việc có ngoại binh tham dự V League hôm nay tạo cơ hội cho các hậu vệ của chúng ta được tập luyện.Một hướng tích cực. Chúng ta có thể dễ dàng nhận thấy các hậu vệ nội, thậm chí là cầu thủ nội cũng không thể hòa được với các cầu thủ ngoại, điều mà các thế hệ trước không làm được.

Vấn đề CLB: Ở bóng đá thế giới, xu hướng sử dụng nhiều ngoại binh hơn làm mũi tấn công cũng là xu hướng chung chứ không chỉ ở Việt Nam. Tuy nhiên, chúng ta vẫn có những tiền đạo nội xuất sắc và phong độ hiện đại như Tiến Linh. Tuy con số này không nhiều nhưng chúng ta có thể hoàn toàn hài lòng. Bạn cũng nên biết rằng rất khó tìm được một tiền đạo thực thụ trong bóng đá hiện đại như Lewandowski hay Harry Kane. Nhưng mặt khác, việc CLB sử dụng nhiều ngoại binh ở hàng công mang lại hiệu quả phòng ngự khá tích cực, và thường có nhiều cầu thủ chơi tốt ở vị trí này.

Tóm lại, so sánh giữa trước và bây giờ cũng cho thấy xu thế hội nhập chung của bóng đá Việt Nam với thế giới là vô cùng quan trọng. Nên nhớ rằng việc sử dụng ngoại binh của Việt Nam vẫn bị hạn chế nhất khu vực, khắt khe hơn so với Lào hay Campuchia, nên không có lý do gì để đổ lỗi cho V-La League sử dụng ngoại binh quá nhiều. Cũng cần nói thêm rằng thực tế này cũng cho thấy hầu hết các tiền đạo của Việt Nam không đủ trình độ để cạnh tranh với các tiền đạo nước ngoài. Đây sẽ là bài toán huấn luyện mà đội tuyển quốc gia cần phải tự mình tìm ra lời giải.

LêToàn

>> Theo bạn, HLV Park nên giải bài toán tấn công cho đội. Cách thức tuyển dụng? Chia sẻ nó ở đây. Những bài báo này không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của VnExpress.net.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

trang web chính thức của bet365_cá cược thể thao bet365_Cách mở bet365 tại Trung Quốc
TO TOP