Bảy thách thức để nâng cao chất lượng giáo dục

1. Cơ sở vật chất của các trường cao đẳng và đại học rất đắt đỏ, nhưng giáo dục phổ thông thì ít hơn nhiều. Hàng năm, chúng ta không biết có bao nhiêu công việc bị trì hoãn và hàng nghìn tỷ đô la bị lãng phí. Số tiền đủ để xây dựng hàng trăm trường học được trang bị cơ sở vật chất cao cấp. Việc thiếu quỹ và đất để xây dựng trường học là do ngân sách không đủ và quy hoạch đô thị không đủ. Cơ sở vật chất đến ngoại thành, trường mầm non, tiểu học rất khang trang nhưng đến cấp 2, cấp 3, phụ huynh buộc phải đưa con vào nội trú để đi học. Vì người ta đã “quên” xây những ngôi trường này. Thiếu là do không làm, không có tiền, không có đất để làm. Tiền của trái đất có quan trọng như giáo dục không?

2. Đào tạo nguồn nhân lực giáo dục ở đâu? Trước hết, tỷ lệ sinh tăng hàng năm, chúng ta cần biết trong vài năm tới nên xây bao nhiêu trường học và ở đâu? Nếu cứ 20 học sinh cần một giáo viên, trừ đi số giáo viên đến tuổi nghỉ hưu và số giáo viên đang thực tập thì chúng ta cần đào tạo bao nhiêu giáo viên? Với số liệu thống kê đầy đủ, học sinh lớp 5 cũng có thể tính toán mà không cần đến chuyên gia. Để đào tạo ra nhiều giáo viên không có nền tảng mà trường cũng không còn nền tảng nữa thì đương nhiên sẽ có vô số giáo viên thất nghiệp và vô số phòng học chật kín học sinh.

3. Lớp học không phải là tổ chức hợp pháp, học sinh không phải chịu trách nhiệm pháp lý, vậy thực tế họ đặt tiêu đề “chi đội trưởng”, “lớp phó” và “tên” là gì? Không học sinh nào có quyền yêu cầu học sinh khác phải làm gì. Người có quyền ra lệnh cho học sinh làm thay là giáo viên, họ phải chịu trách nhiệm trước nhà trường và phụ huynh về những lệnh này.

4. Sử dụng chương trình và sách giáo khoa, các trường nên chọn và thuê người viết. Nếu lịch học khô khan, phụ huynh sẽ đổi trường cho con. Nói cách khác, phụ huynh có nhiều lựa chọn, và các trường dựa vào đó để cạnh tranh. Hãy nhớ rằng, kinh tế thị trường là bán những gì mọi người cần chứ không phải những gì họ sở hữu. >> >> Cải cách giáo dục- “sâu quá, thiếu bề rộng” -5. Học sinh lên lớp có tốt không? Một bộ não phong phú chắc chắn có một chất lượng giáo dục tốt. Nếu không, người giàu không giỏi giáo dục. Chẳng hạn, do học phí cao nên ở Việt Nam rất ít trường tư thục. Các trường tư thục nước ngoài vẫn được tài trợ bằng ngân sách như trường công, cơ sở vật chất bổ sung và trả lương giáo viên nhiều hơn trường công, họ phải tự tính học phí. Đồng thời, các trường tư thục ở Việt Nam không có kinh phí, phụ huynh phải gánh hết. cái này có đúng không Làm thế nào để trường tư thục tồn tại? Chỉ những người siêu giàu mới có thể cho con học trường tư?

6. Thành công là điều mà mọi người cần. Thành công của một trường trung học không phải là dạy học sinh tốt mà là dạy những công dân trung thực. Một công dân lương thiện có thể không phải là người tốt, nhưng ít nhất anh ta không nghĩ rằng cách làm của mình sẽ làm tổn thương mọi người. Càng có nhiều người trung thực trong xã hội, quốc gia càng ít chi tiêu cho việc giải quyết các tệ nạn xã hội, thiết bị dịch vụ công đơn giản và hiệu quả. Sự thành công của giáo dục Việt Nam hoàn toàn dựa trên tâm lý đào tạo “chơi với gà”, lâu nay đi chệch mục tiêu ban đầu. Nhà trường nằm ở vùng sâu, vùng xa, dân cư thưa thớt, giao thông đi lại khó khăn. giáo dục tại gia của họ thực sự chỉ là một lớp học cho tất cả trẻ em ở mọi lứa tuổi trong vòng vài dặm, và các giáo viên là cha mẹ có trình độ sống trong khu vực. . Người ta có rất nhiều tiền để xây dựng những ngôi trường lớn, nhưng học sinh phải đi lại cả ngày để đến lớp cũng chẳng ảnh hưởng gì. Đây là viết tắt của Homeshool, không phải là một trường học được thiết kế để giáo dục học sinh ở mọi lứa tuổi tham gia các khóa học. Hiểu rõ bản chất của việc người ta làm chứ đừng chỉ bắt chước hình thức.

>> Bài viết này không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net. Đăng tại đây .

Lin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

trang web chính thức của bet365_cá cược thể thao bet365_Cách mở bet365 tại Trung Quốc
TO TOP