Tại sao kinh tế Ấn Độ tụt hậu so với Trung Quốc?

Thủ tướng Ấn Độ Vajpayee và Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào tổ chức tại Bắc Kinh.

Về triển vọng kinh tế, New Delhi hiện đang đi sau các nước láng giềng. Chỉ 5% dân số Trung Quốc sống dưới mức nghèo khổ, so với 29% ở Ấn Độ. Thu nhập bình quân đầu người của Trung Quốc là 890 đô la Mỹ, gần gấp đôi so với Ấn Độ (450 đô la Mỹ). Bắc Kinh cũng thành công hơn New Delhi trong việc thu hút đầu tư. Theo số liệu chính thức, các nước Bắc Á nhận được 53,7 tỷ đô la Mỹ đầu tư trực tiếp nước ngoài, trong khi các nước Nam Á chỉ nhận được 2,3 tỷ đô la Mỹ.

Một phần nguyên nhân là do Hoa kiều tích cực hơn trong các hoạt động đầu tư trong nước so với người Ấn ở nước ngoài, mặc dù có rất nhiều doanh nhân thành đạt trong cộng đồng người Ấn ở nước ngoài. Ngoài ra, theo WB, mặc dù đã tích cực mở cửa đầu tư nước ngoài từ đầu những năm 1990 nhưng Ấn Độ vẫn chưa phát triển được cơ sở hạ tầng vững chắc: điện, đường, hàng không … điện. Không có ở các vùng nông thôn. Mức tiêu thụ điện bình quân đầu người của nó rất thấp: 270 kWh mỗi năm, so với 300 kWh ở Pakistan và 480 kWh ở Trung Quốc. Việc cung cấp điện không ổn định đã ảnh hưởng đến hoạt động sản xuất của các doanh nghiệp vừa và nhỏ, vốn đã phải chịu sự cạnh tranh gay gắt của các sản phẩm Trung Quốc. Đặc biệt tại thủ đô New Delhi có hơn 250 đơn vị sản xuất đóng cửa. Đối với cả nước, kể từ tháng 3 năm 2000, đã có khoảng 300.000 lượt cài đặt ở mức độ trung bình. Hệ thống đường sắt của Ấn Độ cũng phải nhanh chóng được sửa chữa. Mỗi ngày, ít nhất 14 triệu người sử dụng mạng lưới đường sắt hơn 107.000 km của đất nước. Kể từ năm 1951, lượng hàng hóa vận chuyển đã tăng 620%, lượng hành khách trung bình tăng 514%, và chi phí giúp nâng trọng tải tàu chỉ tăng 200%. Với việc cắt giảm ngân sách đường sắt, tai nạn xảy ra hàng ngày.

Về đường bộ, Ấn Độ có 2% đường bốn làn xe, 34% đường hai làn xe và phần còn lại là đường một làn xe. Năm 2001, thiệt hại kinh tế do đường xấu gây ra ước tính ít nhất là 4,3 tỷ USD. Đồng thời, chính phủ sẽ tập trung viện trợ nước ngoài để phát triển đường cao tốc. Hệ thống cảng cũng bộc lộ nhiều bất cập. Cảng Mumbai là một ví dụ điển hình: năng suất thấp, chi phí cao và thời gian vận chuyển chậm. Điều này có lợi cho Cảng Colombo của đối thủ Mumbai của Mumbai, nơi đón ngày càng nhiều tàu chở hàng.

Mặt khác, đóng góp của khu vực nông nghiệp (tiếp tục chiếm 60% lực lượng lao động) vào xu hướng giảm của GDP. Công nghiệp Ấn Độ không thể tái tạo kỳ tích của ngành dịch vụ. Trong bốn năm qua, sáu ngành công nghiệp chính bao gồm nông nghiệp, dệt, may, gỗ, giấy và luyện kim đều tăng trưởng chậm lại.

Không giống như Ấn Độ, Trung Quốc đang tích cực đầu tư đồng thời vào đường sắt, đường cao tốc, điện và nước. Mặc dù còn thiếu nhiều phương pháp nhưng Việt Nam hiểu rõ tầm quan trọng của việc hiện đại hóa cơ sở hạ tầng để sử dụng hiệu quả nguồn lao động dồi dào. Điều này giúp tăng sản lượng trong nước và khuyến khích đầu tư.

Tuy nhiên, cũng cần nhận thấy rằng sự phát triển của công nghệ thông tin là thế mạnh của Ấn Độ. Đây là một ngành cơ sở hạ tầng chi phí thấp. Do sự phát triển của lĩnh vực này, theo Ngân hàng Phát triển Châu Á, tốc độ tăng trưởng kinh tế của Ấn Độ năm 2003 sẽ xấp xỉ 6%.

Năm 2002, kim ngạch thương mại xuất nhập khẩu giữa hai nước Châu Á chỉ đạt 5 tỷ USD, thua xa kim ngạch thương mại giữa Trung Quốc với Nhật Bản, Hoa Kỳ hay Liên minh Châu Âu. Hai bên hy vọng rằng với chuyến thăm của Thủ tướng Vajpayee tới Bắc Kinh, những thay đổi mới sẽ diễn ra trong thương mại song phương. New Delhi muốn tấn công vào thị trường công nghệ thông tin ở quốc gia đông dân nhất thế giới vốn còn nhiều lỗ hổng, rồi lấy đó làm bàn đạp để nhảy vào thị trường Nhật Bản.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

trang web chính thức của bet365_cá cược thể thao bet365_Cách mở bet365 tại Trung Quốc
TO TOP